Có một cụm từ nghe rất quen, quen đến mức ai cũng dùng, dùng đến mức chẳng ai nghi ngờ: “cố gắng”.
Lạ ở chỗ, càng nhắc nhiều thì người ta lại càng… mệt. Sai thì nói cố gắng hơn. Chưa đạt thì hứa sẽ cố gắng. Khó quá thì tự nhủ phải cố gắng thêm chút nữa. Dần dần, “cố gắng” trở thành cái áo giáp – mặc vào để chịu đựng, chứ không phải để sống.
Cho đến một lúc, mình thôi không mặc cái áo đó nữa. Không phải buông xuôi. Chỉ là ngừng gồng.
Việc đến thì làm. Việc lớn cũng làm, việc nhỏ cũng làm. Không phân biệt cao – thấp, không so đo quy mô. Việc nào nằm trước mặt thì đó chính là việc của mình lúc này.
Người ta hay hỏi: “Đi từ những thứ lớn xuống những việc nhỏ, chắc áp lực lắm?” Thật ra thì… không.
Khi không còn phải chứng minh điều gì, mọi thứ tự nhiên trở nên thú vị. Làm để hiểu thêm, để học thêm, để mở rộng chính mình. Không hơn thua, không ép tiến độ cảm xúc.
Có những lúc mình nhận ra: khi làm việc với tâm thế thoải mái, hiệu quả lại đến nhanh hơn. Không gắng sức, nhưng đi được đường dài. Không hô hào, nhưng vẫn tiến lên.
Bây giờ, mình chọn cách làm việc giống như cách mình sống: tự nhiên – nhẹ – và có niềm vui trong từng chi tiết.
Có lẽ vì vậy mà Stationery Bar cũng đang đi theo hướng đó. Mọi thứ được thêm vào không vì “phải làm cho lớn”, mà vì thấy hợp.
Và thế là Dragon xuất hiện – như một nhãn mới, một tinh thần mới, nhưng rất đúng nhịp: không ồn ào, không gồng mình, chỉ đơn giản là ở đó… đúng lúc.
Chúc mọi người một tuần mới dễ chịu.
Làm việc vừa đủ, nghĩ vừa sâu, và nhớ rằng: đôi khi, bỏ bớt “cố gắng” lại là cách để đi xa hơn 🐉✍️